Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Mỗi người trên dương gian này đều có một nỗi đời riêng. Buồn. Vui. Đau khổ. Hạnh phúc. Nỗi đời riêng có khi phải chôn chặt , vùi lấp , dồn nén... nước mắt ngấn thành ngọc. Có khi oà vỡ , dâng trào thành nụ cười bao dong trước cuộc sống vốn nhiều hệ luỵ , nhiều mối nhiều việc. Với Từ Nguyễn ( Nguyệt Thu ) Nỗi Đời Riêng đã được chuyển hoá vào những dòng tình có hình ảnh , giai điệu của thơ ca.

máy lọc nước u mặc sống. Thâm trầm viết. Lặng lẽ toả hương từ quê nhà yêu dấu trong từng khát vọng , may loc nuoc từng mơ ước đượm đà , nguyên chất nhưng tiềm ẩn một sinh khí nội tâm với trằn trọc , khắc khoải , với day dứt , cảm hoài , tha thiết một tình ái dành cho trần gian , cho hoa lá cỏ cây , cho những mệnh số buồn. Một đời người đâu chỉ có cung thương. Trong sâu thẳm tâm hồn xiết bao dây nhớ...  

dằn vặt. Băn khoăn. Hoài tưởng. Xao xuyến. Nồng nàn... là những trạng thái thật không dối mình trong thư từ Nguyễn. Bởi thế , nỗi đời riêng của Từ Nguyễn sớm được bắt nhịp đồng điệu , đồng cảm chung của nhiều người vốn nòi tình. Thư từ Nguyễn đã có tri kỷ , tri kỉ từ ấy.  

Quê hương. Huế. Bốn mùa thiên nhiên... cũng là mạch nguồn ý thơ đa sắc , đa thanh khôn xiết cho Từ Nguyễn dụng tâm vào bút lực. Thơ từ Nguyễn đôi lúc hoá thân đài hoa bưởi thơm lâu giữa vườn xuân. Thầm lặng , dịu vợi nhưng dẻo dai một hoà âm đẹp , một tín hiệu mới về niềm mê say sáng tạo văn chương. Một câu thơ chẳng mấy nỗi đời. Tôi hong khô chút giọt trời phong phanh. Gửi lòng thuyền giấy mảnh trăng...  

Bằng thuyền giấy mảnh trăng... Không thực ấy cùng hành trang là nỗi đời riêng , tôi tin Từ Nguyễn sẽ bằng an đến được bờ bến thơ viên mãn và tìm thấy ánh rằm xưa...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét